Cách Lăng Vân thành vạn dặm, bên trong một sơn cốc sâu thẳm tĩnh mịch, vắng bóng người qua lại.
Một đạo quang mang chợt lóe lên.
Thân ảnh Cố Hàn nháy mắt xuất hiện trong cốc. Hắn liếc nhìn bốn phía, quả nhiên đúng như lời Cảnh Trị nói, đập vào mắt chỉ là một mảnh hoang vu, căn bản chẳng thấy bóng dáng một ai.
Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.




